Chương 126: Mộng linh quy

[Dịch] Linh Nguyên Tiên Đồ: Linh Thú Ta Nuôi Quá Biết Báo Ân

Xuân Vụ Chử Trà

9.075 chữ

15-07-2026

Cố An không mấy hứng thú với phương pháp kế thừa của người khác. Hắn quan tâm việc gã chưởng quầy mập mạp kia có để lại linh thú quý hiếm nào hay không hơn.

"Chỗ các ngươi có linh thú quý hiếm nào không?"

Gã thanh niên vạm vỡ không dám giấu giếm, cung kính đáp: "Bẩm tiền bối, trước đó chưởng quầy quả thực có để lại một bầy linh thú. Nhưng vãn bối thật sự không kham nổi việc kinh doanh, nên đã bán lại cho Lê Nguyên các ở phía đông rồi."

Cố An hơi tò mò hỏi: "Lê Nguyên các ư? Sao ta chưa từng nghe qua nhỉ."

Gã thanh niên biết cũng không nhiều, đành nhặt nhạnh vài tin tức ai cũng biết để kể lại.

"Lê Nguyên các này mới nổi lên hai năm gần đây. Nghe nói đây là sản nghiệp của Lê gia ở Lê quốc, chuyên buôn bán linh thú, làm ăn rất lớn tại Thanh Nguyên tiên thành. Hai năm trước, bọn họ còn bán cả linh thú nhị giai nữa đấy!"

Lê gia sao? Quả thực chưa từng tiếp xúc.

Cố An như có điều suy nghĩ gật gù, rời khỏi Lưu ký tạp hóa phô, đi thẳng về phía Lê Nguyên các.

Lê Nguyên các cách đây không xa, đi chừng hơn trăm bước chân là tới.

Tòa lầu ba tầng chiếm diện tích khá lớn, mái cong vút, rường cột chạm trổ hoa văn, mang đậm nét cổ kính tao nhã. Chắc hẳn chủ nhân đã tốn không ít tâm tư xây dựng.

Bước vào bên trong, đập vào mắt đầu tiên là một dãy lồng nhốt vài loại linh thú thường gặp.

Vài chiếc lồng đã trống không, dăm ba tu sĩ đang đứng lựa chọn, xem ra việc buôn bán khá khấm khá!

Cố An đảo thần thức qua, tìm thấy một tu sĩ Luyện Khí tầng tám. Kẻ này mặc ngoại y thêu huy hiệu lê nguyên trúc, đang ngồi bên trong tính toán sổ sách gì đó.

Khí tức Trúc Cơ chợt lóe rồi biến mất dọa hắn giật nảy mình, vội vàng ngẩng đầu lên quan sát.

Giữa đám đông, hắn lập tức chú ý tới Cố An. Chẳng vì lý do nào khác, luồng khí tức kia quá mức chói lọi, không hề che giấu mảy may.

Người này vội vàng tiến lên nghênh đón, khom lưng nói: "Vãn bối Lê Thốn Hà của Lê gia, cung nghênh tiền bối. Không biết tiền bối có nhu cầu gì?"

Vừa nói, hắn vừa hơi ưỡn ngực để lộ huy hiệu lê nguyên trúc, dường như đang ngầm nhắc nhở điều gì đó.

Cố An chẳng thèm để ý đến mấy động tác nhỏ nhặt này. Hắn đến để mua linh thú chứ có phải tới gây sự đâu!

"Dẫn ta đi xem linh thú ở chỗ các ngươi. Ta muốn loại nuôi theo quy mô lớn, còn dăm ba con lẻ tẻ thì không cần xem!"

Lê Thốn Hà gật đầu, cười nói: "Bẩm tiền bối, nếu không tính những loại linh thú đại trà chỉ có thể đột phá Luyện Khí tầng một, thì Lê Nguyên các của vãn bối có tổng cộng mười ba giống linh thú được nuôi theo quy mô."

"Trong đó, loại có thể trưởng thành đến Luyện Khí tầng ba có chín giống, Luyện Khí trung kỳ có ba giống, Luyện Khí hậu kỳ có một giống."

Cố An khẽ gật đầu, ra hiệu cho hắn nói tiếp.

"Giống Luyện Khí hậu kỳ là hỏa bối sài, lúc này trong các vẫn còn bảy..."

Cố An ngắt lời: "Con này bỏ qua đi, giống tiếp theo!"

Hắn có biết qua về hỏa bối sài, loài này hoàn toàn không thích hợp với hắn.

Không chỉ thuộc tính không hợp, mà chúng còn hung tàn khát máu, lấy việc giết chóc làm vui, lại thích ăn thịt sống. Nuôi giống linh thú này vừa tốn công tốn sức lại chẳng được tích sự gì, so với hắc đề trường mao ngưu thì ngay cả một cọng lông cũng chẳng bằng.

Hơn nữa, lần này hắn tới đây là có mục đích khác. Hiện tại, hắn tạm thời chưa có yêu cầu cao hơn về việc phản hồi linh khí. Hai ba ngàn con linh thú đã hoàn toàn đủ để chống đỡ cho việc tu luyện ở Trúc Cơ sơ kỳ rồi.

Nếu nhiều hơn nữa, một là chăm không xuể, hai là linh địa cũng chẳng lớn đến thế!

Nhưng số linh thú có thể phản hồi hồn khí và huyết khí trong tay hắn lại quá ít, đặc biệt là hồn khí. Cứ mỗi ba năm mới thu hoạch được chưa tới một trăm con thanh linh bối.

Chút số lượng ít ỏi này thì thấm tháp vào đâu cơ chứ?!Hơn nữa, chúng không giống như huyết nguyệt thiện, số lượng thanh linh bối hoàn toàn phụ thuộc vào một đôi thanh linh mẫu bối sinh sản, không thể tăng lên quá nhiều!

Cố An cảm thấy phải nói rõ ràng hơn một chút, tránh làm lãng phí thời gian!

Hắn liếc nhìn Lê Thốn Hà, nhạt giọng nói: "Loại linh thú này không cần nhắc tới nữa, chẳng có tác dụng gì cả!"

"Thứ ta cần là linh thú thiên về thần hồn, tương tự như thanh linh bối ấy!"

Linh thú hệ thần hồn hái ra linh thạch, chuyện này ai mà chẳng biết?!

Ngoại trừ một số loại không sản sinh ra linh vật, những linh thú thuộc hệ này ai mà chẳng giấu nhẹm đi, giữ rịt trong tay!

Một đôi thanh linh mẫu bối nuôi ba năm đã kiếm được một ngàn khối hạ phẩm linh thạch, làm sao có thể dễ dàng bán ra!

Những loại linh thú khác thuộc hệ này cũng không hề kém cạnh, con nào con nấy đều là tay hái ra linh thạch!

Lê Thốn Hà thầm oán trong lòng, hơi khó xử đáp: "Linh thú hệ thần hồn thì trong các quả thực không có, nếu miễn cưỡng thì chỉ có bảy con mộng linh quy là dính dáng đôi chút!"

"Có điều hiện tại chúng vẫn chưa ấp nở, không biết có lọt vào mắt xanh của tiền bối hay không!"

Lúc mới bắt đầu giới thiệu, hắn căn bản không hề tính mộng linh quy vào.

Loại linh quy này tuy là linh thú nhất giai thượng phẩm, nắm giữ pháp thuật linh miên thuật, nhưng cự ly thi triển quá ngắn, thường chỉ có thể tự ru ngủ chính mình.

Linh thú họ rùa vốn dĩ đã ham ngủ, mộng linh quy thì hay rồi, còn tự thi triển pháp thuật ru ngủ lên bản thân, thế là ngủ càng say!

Thế thì sao mà được?

Tu sĩ nhà ai lại mua linh thú về chỉ để nó ngủ suốt ngày suốt đêm chứ!

Hơn nữa, ngủ thì cứ ngủ đi, đằng này chúng còn mộng du!

Chúng thường xuyên tự tìm đường chết trong lúc mộng du, nguyên nhân tử vong phổ biến nhất chính là tự mò đi làm bữa phụ cho linh thú khác.

Ngoài ra, chúng cũng chẳng tạo ra bất kỳ linh vật có giá trị nào, thế nên chẳng mấy tu sĩ chịu nuôi.

Lê gia thu mua được mấy quả trứng rùa này cũng đã vài năm, nhưng luôn không cung cấp đủ linh thạch để ấp nở, chỉ thỉnh thoảng bóp nát vài viên linh thạch để giữ lại chút hơi tàn cho chúng!

Nhưng người khác không muốn, Cố An lại muốn!

Linh thú hệ thần hồn vốn đã khó tìm, có là tốt lắm rồi, hắn không hề kén chọn.

Chẳng phải chỉ là ham ngủ, hay mộng du, dễ chết và không có sản vật thôi sao!

Bỏ qua những điểm này, chẳng lẽ rùa con của ta không có lấy một ưu điểm nào ư?

Ví dụ như... chúng biết sinh sản, biết đẻ trứng, thế chẳng phải rất tốt sao!

Trong lòng Cố An vui mừng khôn xiết, nhưng ngoài mặt lại vờ hờ hững nói: "Mộng linh quy à, quả thực hiếm thấy, mang ra đây cho ta xem thử."

Tuy Cố An đã quyết tâm phải lấy bằng được, nhưng tiết kiệm được chút linh thạch nào hay chút nấy, ép giá là điều tất yếu.

Lê Thốn Hà không hề để tâm đến mấy con mộng linh quy này, cũng chẳng bận tâm vị Trúc Cơ chân tu trước mặt mua về làm gì, chỉ cần đưa đủ linh thạch là được.

Hắn phân phó một tiếng với một gã sai vặt dáng người nhỏ thó cũng mặc y phục thêu huy hiệu lê nguyên trúc, không lâu sau, bảy quả trứng mộng linh quy đã được bưng đến trước mặt Cố An.

Những quả trứng linh thú hình bầu dục tỏa ra linh quang hai màu xanh lam, bên trên điểm xuyết những đường vân hình mai rùa, tản ra chút linh khí yếu ớt.

Sau khi kiểm tra một lượt bảy quả trứng mộng linh quy, xác nhận không có vấn đề gì, Cố An mới nói: "Cứ gói lại cho ta trước đi, rồi dẫn ta đi xem các loại linh thú khác!"

"Vâng." Lê Thốn Hà vội vàng đáp lời, tiếp tục giới thiệu: "Vậy vãn bối xin nói qua về linh thú nhất giai trung phẩm, ba loại được nuôi dưỡng thành quy mô ở đây là bích lưu ngạc, nham lân xà và tử vân thỏ."

……

Nghe hắn giới thiệu qua một lượt các loại linh thú được nuôi dưỡng thành quy mô trong các, Cố An hơi thất vọng, tất cả đều là những loài linh thú nổi tiếng về mặt phản hồi linh khí, đối với hắn lúc này quả thực không cần thiết.

"Được rồi, tính cho ta xem bảy quả trứng mộng linh quy kia tổng cộng hết bao nhiêu linh thạch."Lê Thốn Hà cười nói: "Mỗi quả giá một trăm hai mươi khối hạ phẩm linh thạch, ngài chỉ cần đưa tám trăm bốn mươi khối là được."

Tám khối trung phẩm linh thạch bay ra từ trữ vật đại của Cố An. Lê Thốn Hà đón lấy, rồi thối lại bốn mươi khối hạ phẩm linh thạch.

Cố An cất trứng mộng linh quy cùng linh thạch đi, quay người rời khỏi Lê Nguyên các.

Lê Thốn Hà tươi cười tiễn Cố An ra tận cửa. Đợi đến khi bóng hắn đi xa, gã mới lẩm bẩm: "Đây là vị trưởng lão nào vậy nhỉ? Hay là tu sĩ ngoại lai?"

"Trông diện mạo có vẻ khá trẻ, không biết lão tổ có quen biết hay không!"

Cố An đi tới khu bày sạp, bắt đầu gom hàng.

Số lượng linh ngư trong Hắc Tùng hồ năm nay tăng lên rất nhiều, lượng tiêu thụ linh mễ cũng tăng mạnh, nên hắn tới khu bày sạp này để thu mua bổ sung.

Còn về việc tại sao lại tới khu bày sạp chứ không đến Tụ Bảo lâu, nguyên nhân cũng rất đơn giản: Tụ Bảo lâu không bán cám và trấu linh mễ, người ta căn bản chẳng thèm để mắt tới chút sinh ý nhỏ nhặt này.

Nhưng linh thú nhà mình thì bắt buộc phải cho ăn chứ!

Thử hỏi, có con linh thú nào lại không muốn giảm bớt chi phí cho chủ nhân cơ chứ!

Hơn nữa, chịu được khổ trong khổ, mới làm cá trên cá!

Hắn đi một vòng từ đầu đến cuối phố, tổng cộng gom hàng ở mười một sạp, mua tám ngàn cân hạ phẩm linh mễ các loại cùng hai vạn cân cám trấu linh mễ. Trong trữ vật đại lại vơi đi chín khối trung phẩm linh thạch.

Cố An cũng không định trở về tông môn. Sau khi ra khỏi Thanh Nguyên tiên thành, hắn bay thẳng về phía Hắc Tùng lâm linh địa.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!